Đạo mà ta có thể nói đến được, không phải là Đạo thường còn vĩnh cửu.
Tên mà ta có thể gọi được, không phải là Tên thường còn vĩnh cửu.
Không tên, là gốc rễ của trời đất; Có tên, là mẹ sinh ra muôn vật.
Vì vậy, thường giữ trạng thái không có dục vọng để nhận thức sự vi diệu của Đạo, thường có dục vọng để nhận thức sự giới hạn của muôn vật.
Hai thứ đó cùng xuất phát từ một nguồn nhưng khác tên gọi, đều được gọi là huyền diệu. Sự huyền diệu sâu thẳm nhất, chính là cánh cửa mở ra mọi điều vi diệu của vũ trụ.
Bản chất của Đạo: Lão Tử khẳng định chân lý tối cao (Đạo) vượt ngoài khả năng diễn đạt của ngôn ngữ và tư duy khái niệm của con người. Bất cứ điều gì chúng ta có thể gọi tên hoặc định nghĩa đều bị giới hạn và không còn là "Đạo" hoàn thiện nữa.