Trang chủ Mục lục

Chương 2: Dưỡng Thân

Sự tương đối của các giá trị và nguyên lý vô vi

1. Nguyên Văn Hán Việt

Thiên hạ giai tri mỹ chi vi mỹ, tư ác dĩ;
Giai tri thiện chi vi thiện, tư bất thiện dĩ.
Cố hữu vô tương sinh, nan dị tương thành,
Trường đoản tương hình, cao hạ tương khuynh,
Âm thanh tương hoà, tiền hậu tương tuỳ.
Thị dĩ thánh nhân xử vô vi chi sự, hành bất ngôn chi giáo.

2. Dịch Nghĩa

Thiên hạ đều biết cái đẹp là đẹp, thì đã có cái xấu rồi;
Đều biết cái tốt là tốt, thì đã có cái không tốt rồi.

Cho nên Có và Không sinh ra nhau, Khó và Dễ tạo nên nhau,
Dài và Ngắn làm rõ nhau, Cao và Thấp tựa vào nhau,
Âm và Thanh hòa trộn nhau, Trước và Sau theo sát nhau.

Vì thế bậc Thánh nhân dùng thái độ "vô vi" (không can thiệp khiên cưỡng) để xử lý công việc, dùng cách "không lời" để truyền bá sự giáo hóa.

Luận Giải Cốt Lõi

Thuyết Tương Đối: Mọi khái niệm trên đời (tốt-xấu, đẹp-xấu, cao-thấp) đều mang tính tương đối và tồn tại nhờ sự đối lập. Nếu không có "cái xấu" để so sánh thì cũng chẳng tồn tại khái niệm "cái đẹp". Do đó, việc theo đuổi sự hoàn hảo một cách cực đoan là trái với tự nhiên.

Vô Vi: Hiểu được sự tương đối này, người trí tuệ (Thánh nhân) hành động thuận theo tự nhiên, không áp đặt ý muốn chủ quan (vô vi), dùng tấm gương hành động thay vì dùng lời nói suông để giáo dục (bất ngôn chi giáo).

Trang chủ Mục lục