Không đề cao sự tài giỏi, để dân không tranh giành nhau;
Không quý trọng vật khó lấy, để dân không làm kẻ trộm;
Không phơi bày những thứ gợi lòng ham muốn, để tâm trí dân không bị nhiễu loạn.
Vì thế, phép trị quốc của bậc Thánh nhân là:
Làm cho tâm trống rỗng (không chứa tham vọng), làm cho bụng no đủ (đáp ứng nhu cầu cơ bản),
Làm suy yếu đi cái chí khí (hung hăng, đua chen), làm mạnh mẽ gân cốt (cơ thể khỏe mạnh).
Thường làm cho dân không có tâm trí xảo quyệt và không có lòng tham muốn dục vọng.
Khiến cho kẻ tự cho là trí xảo cũng không dám làm càn.
Làm mọi việc thuận theo lẽ tự nhiên (vô vi), thì không gì là không được cai trị tốt đẹp.
Triết lý quản trị: Ở chương này, Lão Tử hướng dẫn cách giữ cho một tổ chức hoặc quốc gia được bình yên. Nguồn gốc của mọi rối ren, tranh giành và tội lỗi thường bắt nguồn từ việc đề cao quá mức sự tài giỏi, danh vọng hay của cải vật chất. Khi những "mồi nhử" này không còn được đề cao, con người sẽ không có động lực để cạnh tranh cực đoan hay dùng mưu hèn kế bẩn.
Tu dưỡng cá nhân: Áp dụng vào tu tâm, chúng ta nên hướng đến cuộc sống giản dị, giảm bớt những ham muốn vật chất không cần thiết, ăn uống đủ chất để cơ thể khỏe mạnh ("thực kỳ phúc", "cường kỳ cốt") và loại bỏ những tham vọng phù phiếm ("hư kỳ tâm", "nhược kỳ chí") để đạt được sự thanh thản.